Ngoại Tình | Wap Truyện,Blog Game,Game Cho Android,Game Java,Ứng Dụng Xem Video |
Ngoại Tình | Wap Truyện,Blog Game,Game Cho Android,Game Java,Ứng Dụng Xem Video
Câu Chuyện Có Thật của một lão đại mang biệt danh pole star
Trưa nắng gắt, chói chang và ngột ngạt...
Nàng ngồi trong quán bé nhỏ của mình, một đống đồ da, quần áo thời trang, dù bật hết công suất máy lạnh và quạt, nàng vẫn không chịu được sự oi bức thấm đẫm những giọt mồ hôi. Đêm qua, hai vợ chồng nàng lại cãi nhau nữa, và cái dư âm mặn chát, cú bạt tai trời giáng vẫn còn ong ong trên mặt nàng. Nàng chỉ muốn khóc!!!
Chồng với chẳng con... Lấy chồng từ ngày còn trẻ, đẻ sòn sòn 2 đứa liền nhau, nai lưng đi làm nuôi mẹ già, 2 đứa em thèm chơi hơn thèm làm, gần chục năm hầu như không biết mùa nào với mùa nào, áo quần sộc sệch, đêm về đếm những đồng tiền dính dấp mồ hôi rồi thở dài, đang ngủ giật mình tỉnh vì quần áo bị lột bỏ, chân bị giang rộng, ngực bị vò xé và khi chưa kịp tỉnh giấc sau vài cú dập vội vã thì đã thấy thằng chồng đổ oặt, mềm nhũn, ngáy vang nhà...
Chồng nàng chỉ yếu sinh lý với nàng thôi... Nàng biết, vì mới gần đây nàng biết nó có bồ. Nàng đã đau xé lòng, uất nghẹn, không khóc được, mắt mở trừng trừng mỗi đêm khi nhớ về khuôn mặt con bé non tơ bồ nó. Nàng vật vã kiếm ăn, trong khi nó vác vài ba chục triệu đi du hý với con bé kia tận Nha Trang, Vũng Tàu... Nàng điên lên vì thấy mình bị phản bội. Và từ đó nàng như sống trong địa ngục của những trận cãi vã, hờn ghen, và mới gần đây nhất là những trận đập phá, thượng cẳng chân cẳng tay của thằng chồng, kèm theo đó là lá đơn đòi li dị ném trên mặt bàn.
Nắng vẫn đổ mờ trên mặt đường nhựa giữa trưa, và nàng bật khóc... Những giọt nước mắt nhòe nhoẹt khuôn mặt không điểm trang của nàng.
Đứng lúc đó thì hắn bước vào...
Hắn đi cùng một cô bé, có lẽ chỉ bằng nửa tuổi đời của hắn. Hắn tự tiện kéo ghế ngồi như một kẻ cô hồn trong lúc cô bé lăng xăng đi chọn cho mình một chiếc ví xách tay. Lau vội khuôn mặt, nàng đứng dậy bán hàng. Liếc nhìn hắn, cái nàng nhận ra nhanh nhất là đôi mắt hắn. Có gì đó ẩn sâu phía bên trong một đôi mắt lạnh, không chút tình cảm. Hắn vô cảm nhìn thoáng qua khuôn mặt nàng, lướt một chút trên bộ váy bó căng nàng đang mặc và hờ hững đánh giá gian hàng của nàng. Cô bé bạn hắn chọn được cho mình món đồ thích nhất, nhí nhảnh đưa cho hắn xem, không nói một lời, hắn móc túi, lấy một tờ polime 50k nhét vào trong chiếc ví vừa mua, rồi bảo nàng thanh toán.
Khi nàng đã yên vị trên ghế, chuẩn bị chìm vào những đau đớn hiện hữu thì cô bé bất ngờ mở cửa quay vào và hỏi:
- Chị cho em hỏi cửa hàng này chị có định sang nhượng không ạ?
Sao cơ? Cái gì thế nhỉ?
Chưa kịp định thần thì cô bé liến láu:
- Anh bạn em nhờ em hỏi đấy. Anh ấy bảo cửa hàng này khá vắng khách, nếu chị đồng ý thì sang nhượng lại cho bọn em làm. Bọn em thích phong cách chị bài trí và hàng hóa trong cửa hàng của chị
Hắn đứng bên ngoài đợi dưới cái nắng chang chang, trong khi nàng và cô bé nói chuyện với nhau. Cuối cùng nàng cũng cho cô bé số điện thoại để về bàn thêm.
Mãi sau này, khi nàng đã đã nghiện hắn như ma túy, nàng mới hiểu đó thực ra chỉ là một bài mà hắn sử dụng để có số điện thoại của nàng mà thôi.
Chap 2
Vài ngày trôi đi trong cái nóng không ngừng nghỉ, cứ như bao nhiêu hơi nóng mặt trời đổ hết về Hà Nội vậy. Cuộc sống nàng cũng ran ran trong lò nhiệt chưa vỡ tan ra được. Mới ngày hôm trước, con bồ nhỏ bé của thằng chồng nhắn tin trêu tức nàng:
- Chỉ em mới là người mang lại hạnh phúc cho chồng chị thôi. Chị hãy buông tha anh ấy ra. Mỗi người nuôi một đứa con, tài sản cưa đôi, như vậy có lẽ chị sẽ hạnh phúc hơn là cứ ngày ngày về đá thúng đụng nia làm khổ anh ấy.
Nàng chỉ muốn tóm tóc, móc mắt nó ra. Đã gặp nhau một lần, nó chủ động hẹn trước. Và khi nàng đến nó bình thản kể, bình thản nhận xét và rất bình thản cho nàng lời khuyên về chuyện vợ chồng nàng. Khi nàng hết chịu nổi, định chụp đầu nó lành làm gáo mẻ làm muôi, thì nó đúng thót dậy nhơn nhơn cái mặt:
- Này, nói cho mà biết, con này không ngu gì đi một mình để đến đây phải trái đâu. Nhìn lại lũ bạn tôi ngồi ngay sau đây này, rồi hãy giở trò vũ phu nhé
Nàng cũng đã kịp đập vài cái ly, cũng đã tát trượt, nhưng khi lũ bạn hổ báo của nó lao vào thì nàng biết việc không trải đời, thiếu kinh nghiệm sống đã bắt nàng trả giá. Ê chề ra về khi trời tầm tã mưa, nàng còn thấy nó chỉ tay về phía nàng rồi cười phá lên với lũ bạn. Ừ, chồng nàng là thằng ngu mới đốt tiền cho lũ khốn nạn này chứ.
- Về dạy chồng mày đi trước khi mày đến đây để dạy tao!
Nàng về dạy chồng! Cái nàng nhận được là sự im lặng, rồi khi không thể im lặng mãi, thằng chồng của nàng tuyên bố xanh rờn:
- Cô cứ việc li dị. Tôi sẽ ký đơn với thỏa thuận tôi nuôi đứa con trai và nhận một mảnh đất. Cô ở nhà này và nuôi con gái. Nếu không chấp nhận phương án của tôi thì cứ thế này mà sống, coi như góp gạo nuôi con!
Khốn nạn! Mình nàng trày trật tích cóp bao năm mua được mảnh đất định để dư dả thì xây lấy cái nhà tử tế mà ở. Nó đi làm được đồng nào nướng hết vào bia rượu, bao gái, giờ đòi lấy nốt công bao năm của nàng??? Thế nào là góp gạo nuôi con? Nó mở mồm ra mà nước mắt nàng chảy hai hàng. Khóc nghẹn, không nói được câu nào, nàng vùi đầu vào gối chỉ mong tai ương sét giáng xuống đầu một lần cho đỡ cay cực. Suốt cả đêm nhìn cánh quạt trần quay lảo đảo trên đầu, ôm hai đứa con hai tay, nàng chỉ mong ngày mai mau đến, để tất cả ngày hôm nay không còn nữa. Nàng chỉ muốn được sống, được hít thở như một người bình thường.
Sáng hôm sau, đến cửa hàng, nàng thấy hắn đứng xù xù trước cửa tự bao giờ. Tay hắn miết điếu thuốc rồi rít lặng lẽ một mình. Nàng chào hắn và bước vào trong nhà. Hắn vào theo. Cái dáng to cao của hắn che khuất cả khung cửa, rồi như lần trước, hắn kéo ghế ngồi như người quen tự lâu lắm. Đợi nàng làm xong các thủ tục mở cửa hàng, hắn mới nói nhỏ nhẹ:
- Việc anh đề nghị lần trước về chuyển nhượng cửa hàng, em nghĩ đến đâu rồi?
Trái lại với vẻ mặt lạnh lẽo của hắn, giọng hắn ấm và truyền cảm. Cách hắn nói cũng đơn giản, rõ ràng và không màu mè. Nàng cũng khẽ khàng bảo:
- Em chưa quyết định được anh ạ. Có nhiều chuyện không thể giải quyết trong một ngày. Thư thư rồi em tính…
Hắn đứng dậy cũng nhanh như ngồi xuống sau khi để lại cho nàng số điện thoại và khuất bóng. Hôm nay nàng mới nhìn kỹ hắn, và mới trực tiếp nói chuyện với hắn. Có điều gì đó mách bảo nên tránh xa con người này, cái nét gợi tình lồ lộ trên đôi môi hắn, cách hắn nhếch mép mỉm cười, cách hắn đưa ánh mặt dọc thân nàng làm nàng nổi da gà. Như cách con diều hâu lượn cao trên bầu trời mà nó quen biết phóng tầm mắt xuống chú gà bé bỏng trơ trọi giữa cánh đồng không!
Phải tránh xa hắn thôi! Nàng nhủ thầm, nhưng không biết tại sao cái kẻ đứng chắn trước cửa hàng nàng buổi sáng hôm ấy cứ ám ảnh nàng suốt cả ngày. Nàng không nhớ đến thằng chồng đốn mạt đòi góp gạo nuôi con, nàng cứ lẩn thẩn nghĩ về tấm thân to lớn, bờ vai và cái miệng háo sắc của hắn – kẻ mà nàng thậm chí chưa hề biết tên!
Chap 3
Buổi chiều, cơn mưa giông hối hả làm chậm lại những bước đi , gió giật mạnh trên vòm lá tán bàng xum xuê trước cửa. Từng dòng người vội vã trở về trong những giọt mưa xiên rát mặt. Nàng tần ngần, cửa đã khóa mà nàng không muốn quay về bên hơi ấm ngôi nhà. Ngày tháng ấy đã qua mau, như một giấc mơ. Đã nhiều tháng trôi qua ngôi nhà của nàng không còn tiếng cười vui giòn giã của nàng mỗi khi chơi đùa với lũ trẻ. Đuôi mắt của nàng đã hằn những vết rạn chân chim đầu tiên. “Đàn bà xây tổ ấm” – thế này đây sao??? Nàng lại thấy cay cay nơi cuối mắt!
Tiếng chuông điện thoại reo khe khẽ trong túi, nàng mặc kệ, ai gọi giờ này cũng mặc. Nàng chán ngán và buồn tủi! Nhưng hết hồi nọ đến hồi kia, cực chẳng đã, nàng tháo túi xách, số điện thoại lạ hoắc:
- Alo, anh đây. Em đứng đó làm gì, sang bên hè bên này uống café với anh
Nàng ngơ ngác nhìn sang đường, xuyên qua dòng người trong cơn mưa tầm tã, nàng thấy hắn. Bảnh bao với quần trắng áo phông sẫm màu, hắn ngồi bắt chéo chân dưới hàng hiên một quán café trước cửa hàng nàng. Quái quỉ, gã này như ma! Không biết hắn tình cờ có mặt hay hắn theo dõi nàng? Chẳng muốn về, nàng kéo chiếc mũ che kín mái tóc bồng bềnh rồi chạy sang đường.
Hắn lịch sự kéo ghế:
- Uống gì em?
Nàng ngây ngô hỏi:
- Anh đến từ bao giờ thế? Mà anh theo dõi em à?
- Không! Thực ra anh có chút việc đi ngang đây đúng lúc mưa nên anh ngồi tránh mưa. Thấy em khóa cửa lâu mà chưa về, anh đoán em không có áo mưa nên gọi em qua ngồi ngớt mưa rồi hãy về
Hắn gọi nước cho nàng rồi lặng lẽ ngồi nhìn mưa rơi. Và không rõ vì sao, tự nhiên nàng kể về mình. Câu chuyện không đầu không cuối. Hắn có vẻ là người am hiểu phụ nữ nên ngồi nghe chăm chú, thỉnh thoảng thêm vào một câu xã giao cho câu chuyện đỡ đứt quãng. Nàng không còn nhớ mình nói những gì, nhưng có lẽ câu chuyện nàng cay đắng lắm nên khuôn mặt hắn cau lại, cái cách hắn phản ứng với những tình tiết khó chịu là kiểu bĩu môi đầy miệt thị mỗi khi nàng nhắc đến chồng. Nửa giờ qua đi, cơn mưa đã dứt nhưng nàng không muốn về, hắn cũng vậy mặc dầu hắn xem đồng hồ ít nhất hơn một lần. Hắn nấn ná mãi, cho đến khi nàng chợt hỏi bâng quơ:
- Tại sao em yêu chồng em nhiều thế mà anh ta vẫn phụ bạc em?
Bất ngờ, hắn nổi đóa lên. Nàng hoàn toàn giật bắn mình khi hắn nói khá to, và cái cách hắn thể hiện dữ dội trên khuôn mặt vốn dĩ ít biểu cảm của hắn:
- Em yêu chồng em ư? Em nhầm rồi. hãy nhìn lại em xem. Anh không biết em bao tuổi, nhưng chắc không thể quá 30. Vậy mà nhìn lại khuôn mặt em đi, mái tóc em, đôi môi e, cách em ăn mặc, rồi cách em than thở sướt mướt…Bọn đàn bà các em ngu muội. Lôi thôi, lếch thếch, tự chăm sóc mình còn không biết thì nói gì đến chuyện yêu ai? Từ nãy nghe em nói chuyện, anh đã biết nguyên nhân từ đâu. Đó chính là từ sự ngu dốt, ảo tưởng và thiếu hiểu biết của bọn em. Họa tự thân mà thôi!!
Nàng ngỡ ngàng nhìn hắn như kẻ ngoài hành tinh và ân hận khi đã kể luyên thuyên cho hắn nghe. Nhìn mà xem, con người gã có gì đáng tin mà tâm sự. Nàng tự giận mình vì đã trót mang chuyện mình ra nói cho một kẻ xa lạ. Bực bội, phẫn uất và nghẹn ngào, nàng với tay lấy túi xách định đứng dậy thì gã bỗng cười. Khuôn mặt hắn giãn ra và ngạc nhiên thay, cái kẻ có bộ dạng khó ưa ấy bỗng dịu hẳn đi sau nụ cười. Hắn có nụ cười thật hiền, cuốn hút và vô cùng thân thiện. Nàng bối rối ngồi xuống, nhưng vẫn chưa hết cơn ấm ức.
Hắn nhẹ nhàng nói:
- Đừng giận anh. Thực ra, anh thương phụ nữ bọn em lắm. Anh nói không sai về việc em không yêu chồng em đâu. Có thể em không đồng ý vì em quá cực nhọc chăm lo cho chồng con, gia đình mà vẫn bị phản bội. Nhưng điều đó đúng đấy em ạ! Vì đó là điều kiện đủ, nhưng lại thiếu điều kiện cần. Một gia đình hạnh phúc cần nhất là mỗi cá nhân phải tự biết yêu lấy chính bản thân họ trước khi họ muốn yêu ai. Em chưa làm được.
Thằng cha này có triết lý lạ lùng. Nàng thầm nghĩ. Nàng còn chưa biết hắn có nhiều kiểu suy nghĩ lạ lùng và khác người. Trong lần gặp tình cờ và bất ngờ ấy, hắn giảng giải cho nàng biết nhiều điều về đàn ông mà từ trước đến nay nàng vẫn lầm lẫn. Như một cách khai sáng, hắn lần mò vào trong ngóc ngách trí não nàng, chỉ cho nàng biết từng lối rẽ, và khốn khổ thay, hoàn toàn đúng. Nàng không biết cơn mưa đã tạnh từ lâu, đèn phố sáng ánh đèn và hai đứa con nàng vẫn chưa được ăn cơm. Khi hắn giục nàng đứng dậy, đồng hồ đã chỉ sang con số 7h30!
Nàng hốt hoảng rời quán café, nhưng trên đường về tấp nập người xe, nàng chỉ nhớ nụ cười và cách hắn giảng giải vấn đề một cách khúc chiết.
Trời ơi, con đang gặp chuyện gì thế này? – Run run tựa người vào cửa nhà, nàng tự hỏi?
Chap 4
Câu chuyện và những triết lý của hắn theo nàng vào giấc ngủ. Nàng đã lý giải được phần nào cái cách chồng nàng cặp bồ. Hắn bảo nàng đàn ông 100 thằng giống nhau đủ 100, cả già lẫn trẻ, cả giàu lẫn nghèo, cả lũ có vợ và chưa có vợ. Một lũ cứ thấy hơi gái là như chó đực ngửi hơi nước đái của chó cái, đánh dấu lãnh thổ cũng giống nhau, hoang dại cũng giống nhau và hắn gọi cái đó là bản năng đực cái. Và chồng nàng cũng thế thôi, nó không ngủ với gái hôm nay thì mai nó ngủ, không phản bội bây giờ thì cũng phản bội từ ngày cưới. Hắn còn thề đứng thề ngồi rằng lũ đàn ông ai bảo chỉ ngủ với mình vợ, gọi đến để hắn vả vào mồm cho rụng hết răng. Quỉ tha ma bắt cha này, nàng phì cười! Lâu lắm nụ cười mới trở về với nàng, dù chỉ thoáng qua trong chập chờn giấc ngủ.
Ngày trôi qua… Nàng và hắn nhắn tin cho nhau, thỉnh thoảng gọi điện, hắn tạo cho nàng cái địa chỉ yahoo và dạy nàng cách chát. Lần đầu tiên nàng biết cái phòng chát. Quê đến thế là cùng, nhưng nàng hài lòng lắm. Hắn giúp nàng khuây khỏa thời gian, hắn chọc nàng cười bằng những tin nhắn kỳ cục không giống ai, trêu đến tận cùng một cách dí dỏm. Hắn bảo nàng:
- Mang cho e được nụ cười trong lúc này là anh thích nhất!
Chẳng biết có đúng không nhưng từ ngày nói chuyện với hắn, nàng đã cười nhiều hơn. Nhân viên trong quán nàng không bị nàng mắng mỏ nhiều, không hầm hầm mặt như ngày trước nữa. Đến cái nắng nóng như hắt lửa vào mặt cũng trở nên hiền hòa hơn. Đôi khi nàng còn nhẩm nhẩm hát một mình như con ngố. Nàng bắt đầu nghiện tin nhắn của hắn, nghiện chat cùng hắn.. Nàng đâu biết, thính đã rắc từ những phút giây ban đầu, và nàng như con cá nhỏ khờ khạo…
Bẵng đi gần hai tuần không gặp lại hắn, nàng thấy hơi ngạc nhiên, hay là hắn quên mất có vụ làm ăn về cái quán nhỉ??? Khi chat, nàng bóng gió đến điều đó, vì nàng ngại ngần không muốn hắn biết nàng muốn gặp lại hắn biết bao! Như linh cảm, như kinh nghiệm, như thể hắn là kẻ biết rõ cuộc chơi, một ngày hắn nhắn tin cho nàng:
- Anh đang ngồi quán café, em ra đây với anh!
Hắn nghĩ mình là ai cơ chứ? Biết nàng có bận hay không mà hắn nói như ra lệnh vậy? Nàng bực lắm, dứt khoát không thèm trả lời. Còn lâu mới có chuyện anh gọi tôi ra ngay nhé? Thằng chồng tôi ngày xưa tán tôi còn bị leo cây bét nhè. Vớ vẩn thật!
Hắn như thấu tâm can nàng. Chỉ khoảng 5 phút sau tin nhắn đầu, hắn nhắn tiếp tin thứ hai:
- Cô bé ơi, quán vắng khách mà. Em có ngồi đó cũng buồn, ra đây anh chỉ cho em mấy chiêu hay lắm. Đừng tự ái thế chứ!!!
Nàng mặc áo chống nắng, bịt kín khẩu trang sau khi phớt lên đôi môi một chút son hồng. Nàng đi, nàng không hiểu sao lại vậy nhưng nàng biết mình cần phải nhìn lại khuôn mặt hắn lần nữa.
Quán vắng tanh, chỉ hắn ngồi với điếu thuốc trên tay. Ly café vơi nửa, khuôn mặt phong trần vô cảm, không hẳn chờ mong mà cũng không hẳn lạnh lẽo. Hắn như biết nàng buộc phải đến nên hắn chọn chiếc bàn hướng ra cửa kính, mặt bàn tì sát kính và hai chiếc ghế kê sát nhau. Nàng hơi ái ngại với chỗ ngồi khá nhạy cảm này, nhưng hắn có lẽ tính toán trước, nên khi nàng vừa đến hắn đã kéo ghế, xếp túi cho nàng và để nàng ngồi thoải mái rồi hắn mới ngồi. Bàn tay hắn vô tình chạm vào vai nàng khi đỡ nàng ngồi xuống, và ngay tức thì, một luồn điện nhẹ chạy suốt đến tận hông nàng.
Lần này hắn là người nói, từ đầu đến cuối, về nàng, về những phức tạp đang theo cuộc sống của nàng. Nàng bàng hoàng đến ngạc nhiên khi nghe hắn phân tích, chỉ dạy, làm mẫu bằng những ví dụ cụ thể tới chi tiết, cách hắn dùng ngôn từ, cách hắn vẽ tay trên không trung trong lúc say sưa, cách hắn cảm nhận nỗi đau… Nàng không biết vì sao hắn có thể hiểu đến tận tâm can những suy nghĩ của nàng… Nàng cảm nhận sự cay đắng đồng cảm trong giọng nói của hắn… Và hơn tất cả, là những điều hắn hướng dẫn nàng:
- Em phải làm, làm và làm đúng như anh bảo. Rồi chồng em sẽ bỏ con bé kia quay về với em. Em sẽ lại hạnh phúc, viên mãn.
Thời gian trôi nhanh đến kỳ lạ. Nàng nghe hắn nói mà không thấy chiều đã dần buông hoàng hôn. Màu đỏ rực của nắng cuối ngày vương vấn bước chân nàng khi ra về. Những động chạm không biết vô tình hay hữu ý của hắn làm nàng xao lòng. Nhẹ như tơ và ấm nóng như bờ môi người tình. Ngay cả hơi thở của hắn vương trên gáy nàng khi đi ra cửa cũng khiến nàng rùng mình. Nàng không biết, hắn đã mê hoặc nàng bằng điều gì: Sự cảm thông, sự dày dạn kinh nghiệm, hay đơn thuần chỉ vốn dĩ con người hắn thế???
Chap 5:
Nàng nằm thư giãn thoải mái khi nhân viên massage đang dùng mỹ phẩm chà xát trên khuôn mặt nàng. Thật nhẹ nhõm khi bàn tay mơn man trên từng tế bào da mặt trong khi nàng thả lỏng cho ý nghĩ được tự do. Đã lâu lắm rồi nàng mới đi chăm sóc da mặt, có lẽ cũng đến gần chục năm… Nghĩ mà sợ thật! Những lo toan cuộc sống kéo nàng đi hết tuổi thanh xuân, tới tận khi hắn nhồi vào đầu nàng những ý tưởng không mới nhưng hoàn toàn chuẩn xác trong hoàn cảnh nàng. Ừ thì thử xem sao! Nàng đã soi gương và suýt không nhận ra mình. Đâu còn một phụ nữ đằm thắm, mặn mà với nụ cười đẹp mê hồn và ánh mắt mộng mơ??? Chỉ còn đó những trễ nải, đượm buồn và bắt đầu những nếp nhăn. Nàng đi sửa tóc để mái tóc vốn bồng bềnh của nàng giờ thêm kiêu sa với màu nâu biếc. Chỉ một vài tiếng nữa thôi, sau khi rời khỏi Spa này, khuôn mặt nàng lại lung linh huyền ảo. Nàng biết và hiểu điều đó lắm.. Cuộc đời ơi hãy đợi, chút nữa thôi mọi ánh mắt lại ngoái nhìn theo dáng đi uyển chuyển trong bộ đầm bó đen huyền bí, vòng ngực tôn cao với tấm bra mới sắm, vòng hông kỳ diệu với những nét cong của người phụ nữ đang tuổi rực rỡ nhất. Nàng không thật đẹp, nhưng nàng biết vẻ mặn mà duyên dáng mà trời ban tặng cho nàng….
Bài một hắn dạy: Hãy biết tự làm đẹp chính bản thân mình, nàng đã học và thực hành!
Thằng chồng nhìn nàng trở về lộng lẫy với con mắt ngờ vực và thoáng ngạc nhiên. Sau bữa cơm, nó bắt đầu bài ca muôn thủa bằng cách khơi đậy một cuộc đấu khẩu mới. Lần này mũi dùi chĩa vào những gì mới mẻ hiện ra trước mắt nó:
- Dạo này cô giỏi giang nhỉ? Kiếm nhiều tiền bắt đầu đú đởn với mấy con trẻ ranh được rồi đấy!!!
Nàng im lặng không nói. Hắn bảo:
- Hãy bình tĩnh trước mọi lời công kích và không sa đà vào những cuộc cãi vã. Nếu tranh cãi em sẽ tạo cơ hội thuận lợi hơn cho chồng em để chửi bới, lăng mạ, sỉ nhục và vũ phu. Yên lặng là vàng!
Không thấy vợ nói gì, thằng chồng làu bàu sủa ra mấy câu mất dạy rồi bỏ đi. Mọi lần, nàng sẽ tóm hắn lại để rủa xả về việc cứ cãi nhau là đi qua đêm với gái, nhưng lần này nàng cố nuốt nghẹn dù nước mắt đã vòng quanh. Hãy đi đi, rồi anh sẽ nhận được một bài học!
Bài hai hắn dạy: Sự kiên nhẫn trong đối thoại bao giờ cũng mang lại lợi ích lâu dài!
Nàng sống và làm theo cách hắn chỉ, từng chút một, từng chút một cách hắn tư duy chuyển sang cách nàng hành động. nàng trở nên mềm mại hơn, nàng không còn khóc về đêm nữa, nàng cơm nước chợ búa con cái đầy đủ, nàng là người vợ hiền thục không tranh cãi với chồng, không hờn giận mỗi khi chồng say sưa về nhà quát tháo, không hờn ghen về con bồ nhỏ bé, nàng coi con bé ấy đã chết. Cách nàng sống bây giờ chỉ cho nàng, cho con và cho gia đình. Nàng gạt ra khỏi đầu cái cảnh chồng xoạc chân nàng ra mỗi đêm thỏa mãn như con thú rồi vật ra ngủ. Trong giấc mơ, nàng chỉ hay nghĩ về hắn, với khuôn mặt lạnh lùng ẩn giấu bên trong một tâm hồn đồng cảm!
Nhưng đời vốn không là mơ! Con bồ nhỏ bé của thằng chồng thấy tình hình không sáng sủa như nó nghĩ nên tìm cách xúi giục quyết liệt. Nó kéo chồng nàng ra khỏi nhà với tần suất nhiều hơn và trong cơn lú lẫn, thằng chồng nàng lại trút xuống đầu nàng. Hôm hắn lao về giọng nhừa nhựa của rượu chè, hắn gào lên trong hoang dại:
- Con đĩ kia! Giờ tao đã biết mày tại sao dạo này thay đổi rồi nhé? Mày tưởng mày ngon lắm hả? Mày thích ăn chả ăn nem hả? Một ngày tao còn ở nhà này, mày còn là vợ tao một ngày, biết chưa?
Và nó lao vào tóm tóc nàng giáng cái tát đầu tiên! Cuộc gây sự vô cớ nhưng đầy chủ đích. Nàng để hắn tát một cái, hai cái.. không chống cự, không kêu la.
Khi hắn giằng mạnh, nàng lăn ra ngã như bị đòn đau lắm. Lúc đó nàng mới lên tiếng:
- Đủ rồi đấy! Đây là lần cuối cùng anh được phép đánh tôi. Nếu anh không dừng tay, tôi sẽ đưa anh ra chính quyền về tội hành hung phụ nữ. Đơn tôi đã viết sẵn đây, chỉ điền ngày tháng, với những gì đã xảy ra từ trước tới nay, tôi hứa anh sẽ bước khỏi căn nhà này với con bồ anh không cả va ly luôn
Nó há mồm nhìn nàng như sinh vật lạ, giật tờ giấy khỏi tay nàng đọc lướt qua rồi gào lên:
- Mày giỏi. Vậy tao cho mày thử luôn xem mày có dám làm không?
Nàng bình tĩnh gạt hắn ra, bước vào phòng tắm, nàng mang ra một can trắng loại 1,5 lít:
- Anh nhìn kỹ xem nó là gì bên trong?
Đổ ra sàn tắm, một làn hơi trắng bốc lên với mùi xộc thẳng vào cuống họng chát chúa, những kẽ xi măng bốc khói và sủi ùng ục. Nàng nhẹ nhàng gằn tiếng:
- Đánh tôi đi, và nếu anh không ngủ 24/24h trong căn nhà này anh sẽ thoát. Nhưng nếu anh nằm xuống, tôi sẽ hủy hoại đời anh!
Nàng biết gã chồng nàng. Loại già cây non củ, chỉ thế là gã chết khiếp! Bài của hắn đấy. Mất công kỳ cạch soạn cho nàng đơn kiện gửi ra phường đưa cho nàng, lên phố mua cho nàng can axit, và hướng dẫn nàng chi tiết cách đối phó nếu chồng nàng còn giở thói côn đồ. Giờ nàng hả hê nhìn khuôn mặt thất thần của chồng, nàng đã thắng!
Chồng nàng bỏ đi, nhưng sau lần đó, nó không dám gây sự. Nó lặng lẽ đổ can axit đi, nhòm ngó trong nhà cất những vật nhọn khỏi tầm tay vợ. Nó chỉ thắc mắc một điều: Tại sao vợ nó có thể thay đổi nhanh đến thế, từ hình thức đến tính cách???
Bài thứ 3 hắn dạy nàng: Xử lý tình huống là điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Phải thích nghi nếu không muốn bị tụt lùi. Hãy đối thoại khi có cơ hội. Khi hết cơ hội, hãy dùng súng đấu súng, vũ lực trả bằng vũ lực mạnh hơn. Chân lý luôn thuộc vào kẻ mạnh. Và nàng là một học sinh suất sắc!!!
Nàng nhớ hắn da diết….
Chap 6
Hắn vẫn vậy. Như một bóng ma. Hắn chỉ chát và nhắn tin cho nàng hướng dẫn những gì tốt nhất cho cuộc sống của nàng. Hắn không mời nàng café nữa, không nói chút gì về dự án hợp tác lớn lao của hắn, càng không muốn nhìn nàng thay đổi hình thức bên ngoài ra sao. Nàng giờ hay bần thần nhìn ra đường ngóng theo cái bóng nào giống hắn và khẽ thở dài… Gần thế mà xa thế!!!
Nỗi nhớ như thuốc độc, ngám vào máu nàng. Không lúc nào trong cả ngày bận rộn nàng không thôi nghĩ về hắn. Làm sao và làm sao, thế nào và thế nào…Cho đến một ngày, con nhân viên của nàng tâm sự về người yêu nó và những cuộc mây mưa thú vị trong nhà nghỉ rồi nói một câu thật quen: Đói thì Ăn, nàng bỗng chợt bàng hoàng nhận ra: Câu đó chính là câu hắn thường nói về cái chủ nghĩa Love Myself nào đó mà hắn tôn sùng, ẩn dụ cái việc đói ăn, khát uống, chớ nhịn thèm!!!
Nàng lấy một phòng trong nhà nghỉ sạch sẽ cũng vào một buổi trưa. Tắm rửa xong, bần thần đứng trước gương, nàng tự xấu hổ, tự nguyền rủa sự chính chuyên của mình, tự cay đắng thấy mình tệ hại khác gì thằng chồng. Nhưng cũng rạo rực khi những sợi nước mát lạnh xối vào da thịt như kim châm… Bao lâu rồi nàng chưa đạt khoái cảm nhỉ? Nàng không nhớ, nhưng cũng có lẽ hàng thế kỷ có dư. Nàng không còn nhớ cái cách nàng lên đỉnh lần cuối như thế nào. Cơm áo gạo tiền và những đau đớn thường nhật đã tước đoạt của nàng đi niềm vui đơn giản bé nhỏ mà người phụ nữ nào cũng xứng đáng được hưởng.
Bên ngoài cửa sổ trời trong vắt, không một gợn mây.. Cánh phượng cuối cùng đỏ rực còn sót trên cành đang rơi rụng dần khi chính hạ. Khép cửa, thu hết can đảm, nàng nhắn một tin khi bàn tay run lên, những phím bâm nhòe nhoẹt nhảy múa trong ý nghĩ của nàng: Liệu hắn có đến không? Hắn có khinh rẻ nàng không? Và trong sâu thẳm tận đáy trái tim nằng tự hỏi: Liệu hắn có tuyệt như cách mà hắn đồng cảm với nàng không???
Tiếng gõ cửa chỉ vang lên đúng 2 lần và hắn đẩy cửa bước vào. Như nhà hắn. Đơn giản như thể hắn chờ giây phút đó. Hắn nhẹ nhàng chào nàng khi nàng co rúm trong chiếc chăn mỏng. Ngồi xuống mép giường, hắn bảo:
- Đợi anh chút, anh vào tắm rửa rồi ra với em!
Tiếng xối nước trong buồng tắm làm nàng nhụt chí khí. Nàng không còn ham muốn nữa. Nàng thấy mình tội lỗi. Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?
Hắn tắm nhanh, quấn chiếc khăn quanh bụng hắn bình thản leo lên giường chui vào chăn, tháo tấm khăn trần như nhộng và hắn mỉm cười:
- Em là cô bé can đảm đấy. Nhưng không cần phải run như thế. Nếu em không muốn sex, mình sẽ nằm ôm nhau và nói chuyện.
Hắn kể cho nàng nghe về đời hắn. Không nhiều chi tiết nhưng láng máng nàng còn nhớ được thì hắn làm kinh doanh tự do, gia đình yên ấm với vợ và những đứa con ngoan. Giọng hắn đều đều, không cảm xúc. Thi thoảng đến những chỗ buồn cười, hắn khẽ quay đầu sang nàng làm khuôn mặt hề với cái nháy mắt nghịch ngợm. Bàn tay hắn khoanh trên tấm ngực trần, hai thân thể trần trụi trong chăn mà không chạm vào nhau. Có lẽ cũng phải hơn 1h lan man, hắn đột ngột quay sang nàng hỏi:
- Em muốn anh hôn em không?
Nàng xấu hổ rúc mặt sau vai hắn, hắn quay người vuốt nhẹ tóc nàng và khẽ hôn lên mái tóc màu nâu biếc, hắn hít cái hương nồng nàn trong mái tóc và nụ hôn trượt nhẹ xuống vành tai khiến nàng rùng mình thở khẽ. Bàn tay nàng vô thức chạm trên ngực hắn, làn da nhẵn nhụi mát mẻ bởi làn nước lạnh cũng khẽ chuyển động theo những ngón tay nàng. Nụ hôn hắn mơn man trên vành tai, lướt qua mi mắt khép hờ, vòng quanh trên vầng trán cao. Nàng thấy da thịt mình rung lên từng nhịp nhẽ, tận sâu trong cơ thể nàng dòng nước ấm bắt đầu rỉ ra.
Trước khi hôn nàng, bàn tay với những ngón dài gầy guộc của hắn luồn sâu vào mái tóc nàng từ sau gáy để nâng khuôn mặt nàng lên, dù nhắm mắt nàng vẫn có thể hình dung hắn đang ngắm khuôn mặt đầy đam mê của nàng kỹ đến từng đường nét. Rồi hắn chạm khẽ môi hắn lên môi nàng, bằng một động tác nhẹ, hắn tách môi nàng ra bằng bờ môi ấm nóng đam mê, những sợi râu cạo nhẵn nhưng vẫn còn chân của gã lướt sâu trong môi trên nàng trong khi môi dưới nàng được hắn vuốt ve. Khi nụ hôn đã trở nên ngọt lịm quấn quít là lúc lưỡi nàng và lưỡi hắn mơn trớn nhau trong vũ điệu cuồng nhiệt. Sao một nụ hôn lại có thể làm nàng căng cứng người trong khoái cảm dâng trào đến thế? Hắn và nàng hôn nhau cuồng loạn, không rời. Những tiếng rên bật ra thẳm sâu trong cuống họng, nàng áp cả thân hình căng tràn nhựa sống vào thân thể rắn chắc của hắn, tay nàng bíu chặt cổ hắn từ phía sau và hôn mãi, hôn mãi. Đôi môi hắn phủ khắp môi nàng đầu tiên còn dịu ngọt, rồi mạnh mẽ và nghiến ngấu, tham lam như nuốt trọn tất cả miệng, lưỡi nàng vào trong. Cái cảm giác đau và hơi rát trong vòm miệng làm nàng rạo rực. Từ trong tâm thức, chân nàng khẽ giang ra và miệng nàng rên rỉ:
- Yêu em đi mình ơi…..
Hắn luồn tay sau lưng làm làm điểm tựa, đôi môi hắn khao khát phủ quanh cổ nàng, điểm nhạy cảm sau tai, rạo rực quanh xương ức nàng trước khi mê mệt với nhũ hoa cương cứng của nàng. Một vòng lưỡi lượn quanh đầu nhũ hoa khiến nàng ưỡn cong người, rồi cái miệng tham lam của hắn vần vò đôi nhũ hoa đến khi nàng không chịu nổi. Nàng rên lên:
- Yêu em đi nào….
Hắn trượt người xuống bụng nàng, quanh rốn, và khi hắn vùi mặt vào em bé của nàng thì nàng rơi vào cơn thống khoái đầu tiên. Cảm giác trào dâng ướt đẫm quanh háng nàng. Hắn vẫn lướt những đường lưỡi điệu nghệ quanh đùi non, thỉnh thoảng quét dọc một đường từ khe suối nhỏ lên âm vật và lút tận bên trong miệng lỗ. Nàng bùng lên cơn rên mãnh liệt. Hai chân nàng giang rộng mở cửa động thần tiên cho cái lưỡi ẩm ướt thô nhám vùi dập. nàng không thúc dục hắn nữa mà chết lặng với những gì đang diễn ra. Hắn đào xới quanh em bé của nàng một cách cần mẫn và đam mê bạo liệt. Khi đôi môi hắn ngậm âm vật nàng nút nhẹ đều đều, nàng thấy trời đất nổ bung. Mắt nàng hoa lên, chỉ còn lòng trắng, các thớ thịt trên vai nàng run từng cơn, hai bàn tay nàng bấu chặt tấm ga giường như muốn vò nát, các ngón chân co quắp, bàn chân quặp quanh cổ hắn vít xuống. Hắn nâng cặp mông tròn trĩnh cong mẩy của nàng bằng hai tay và liếm những giọt nước đục trắng khoái cảm của nàng một cách mê mệt. Đôi mắt nhắm nghiền, nàng hét lên trong cơn lên đỉnh đầu tiên:
- A, a, a… Em sướng…..
Cơn co giật mang nàng về thế giới khác, nơi không có những trái ngang cuộc đời, không có những tất bật mưu sinh, không có chồng nàng, không có những đứa con.. Chỉ có một cánh đồng hoa cải bát ngát vàng, những cơn gió nhẹ mơn man trên da thịt, bóng mát của một cây tùng cổ thụ và có Hắn…, tình yêu của nàng!
- Mình ơi, em yêu mình…, yêu mình,…yêu mình….
Nàng nghẹn ngào trong cơn cực khoái, nước mắt lã chã rơi trên gò má nàng. Nàng hạnh phúc vì đã nằm đây, trong vòng tay hắn, được hắn yêu thương và bắt nàng bùng nổ. Nàng chỉ biết thế…
Nàng đâu biết, hắn bao giờ cũng mang lại cho những người đàn bà trong cuộc đời hắn lần đầu tiên mỹ mãn bùng cháy những khát khao như vậy. Sau này, dẫu hiểu đến tận đáy con người hắn, nàng vân mãn nguyện khi nhớ về lần đầu tiên nồng nàn ngất ngây ấy!!!
Câu Chuyện Có Thật của một lão đại mang biệt danh pole star
Trưa nắng gắt, chói chang và ngột ngạt...
Nàng ngồi trong quán bé nhỏ của mình, một đống đồ da, quần áo thời trang, dù bật hết công suất máy lạnh và quạt, nàng vẫn không chịu được sự oi bức thấm đẫm những giọt mồ hôi. Đêm qua, hai vợ chồng nàng lại cãi nhau nữa, và cái dư âm mặn chát, cú bạt tai trời giáng vẫn còn ong ong trên mặt nàng. Nàng chỉ muốn khóc!!!
Chồng với chẳng con... Lấy chồng từ ngày còn trẻ, đẻ sòn sòn 2 đứa liền nhau, nai lưng đi làm nuôi mẹ già, 2 đứa em thèm chơi hơn thèm làm, gần chục năm hầu như không biết mùa nào với mùa nào, áo quần sộc sệch, đêm về đếm những đồng tiền dính dấp mồ hôi rồi thở dài, đang ngủ giật mình tỉnh vì quần áo bị lột bỏ, chân bị giang rộng, ngực bị vò xé và khi chưa kịp tỉnh giấc sau vài cú dập vội vã thì đã thấy thằng chồng đổ oặt, mềm nhũn, ngáy vang nhà...
Chồng nàng chỉ yếu sinh lý với nàng thôi... Nàng biết, vì mới gần đây nàng biết nó có bồ. Nàng đã đau xé lòng, uất nghẹn, không khóc được, mắt mở trừng trừng mỗi đêm khi nhớ về khuôn mặt con bé non tơ bồ nó. Nàng vật vã kiếm ăn, trong khi nó vác vài ba chục triệu đi du hý với con bé kia tận Nha Trang, Vũng Tàu... Nàng điên lên vì thấy mình bị phản bội. Và từ đó nàng như sống trong địa ngục của những trận cãi vã, hờn ghen, và mới gần đây nhất là những trận đập phá, thượng cẳng chân cẳng tay của thằng chồng, kèm theo đó là lá đơn đòi li dị ném trên mặt bàn.
Nắng vẫn đổ mờ trên mặt đường nhựa giữa trưa, và nàng bật khóc... Những giọt nước mắt nhòe nhoẹt khuôn mặt không điểm trang của nàng.
Đứng lúc đó thì hắn bước vào...
Hắn đi cùng một cô bé, có lẽ chỉ bằng nửa tuổi đời của hắn. Hắn tự tiện kéo ghế ngồi như một kẻ cô hồn trong lúc cô bé lăng xăng đi chọn cho mình một chiếc ví xách tay. Lau vội khuôn mặt, nàng đứng dậy bán hàng. Liếc nhìn hắn, cái nàng nhận ra nhanh nhất là đôi mắt hắn. Có gì đó ẩn sâu phía bên trong một đôi mắt lạnh, không chút tình cảm. Hắn vô cảm nhìn thoáng qua khuôn mặt nàng, lướt một chút trên bộ váy bó căng nàng đang mặc và hờ hững đánh giá gian hàng của nàng. Cô bé bạn hắn chọn được cho mình món đồ thích nhất, nhí nhảnh đưa cho hắn xem, không nói một lời, hắn móc túi, lấy một tờ polime 50k nhét vào trong chiếc ví vừa mua, rồi bảo nàng thanh toán.
Khi nàng đã yên vị trên ghế, chuẩn bị chìm vào những đau đớn hiện hữu thì cô bé bất ngờ mở cửa quay vào và hỏi:
- Chị cho em hỏi cửa hàng này chị có định sang nhượng không ạ?
Sao cơ? Cái gì thế nhỉ?
Chưa kịp định thần thì cô bé liến láu:
- Anh bạn em nhờ em hỏi đấy. Anh ấy bảo cửa hàng này khá vắng khách, nếu chị đồng ý thì sang nhượng lại cho bọn em làm. Bọn em thích phong cách chị bài trí và hàng hóa trong cửa hàng của chị
Hắn đứng bên ngoài đợi dưới cái nắng chang chang, trong khi nàng và cô bé nói chuyện với nhau. Cuối cùng nàng cũng cho cô bé số điện thoại để về bàn thêm.
Mãi sau này, khi nàng đã đã nghiện hắn như ma túy, nàng mới hiểu đó thực ra chỉ là một bài mà hắn sử dụng để có số điện thoại của nàng mà thôi.
Chap 2
Vài ngày trôi đi trong cái nóng không ngừng nghỉ, cứ như bao nhiêu hơi nóng mặt trời đổ hết về Hà Nội vậy. Cuộc sống nàng cũng ran ran trong lò nhiệt chưa vỡ tan ra được. Mới ngày hôm trước, con bồ nhỏ bé của thằng chồng nhắn tin trêu tức nàng:
- Chỉ em mới là người mang lại hạnh phúc cho chồng chị thôi. Chị hãy buông tha anh ấy ra. Mỗi người nuôi một đứa con, tài sản cưa đôi, như vậy có lẽ chị sẽ hạnh phúc hơn là cứ ngày ngày về đá thúng đụng nia làm khổ anh ấy.
Nàng chỉ muốn tóm tóc, móc mắt nó ra. Đã gặp nhau một lần, nó chủ động hẹn trước. Và khi nàng đến nó bình thản kể, bình thản nhận xét và rất bình thản cho nàng lời khuyên về chuyện vợ chồng nàng. Khi nàng hết chịu nổi, định chụp đầu nó lành làm gáo mẻ làm muôi, thì nó đúng thót dậy nhơn nhơn cái mặt:
- Này, nói cho mà biết, con này không ngu gì đi một mình để đến đây phải trái đâu. Nhìn lại lũ bạn tôi ngồi ngay sau đây này, rồi hãy giở trò vũ phu nhé
Nàng cũng đã kịp đập vài cái ly, cũng đã tát trượt, nhưng khi lũ bạn hổ báo của nó lao vào thì nàng biết việc không trải đời, thiếu kinh nghiệm sống đã bắt nàng trả giá. Ê chề ra về khi trời tầm tã mưa, nàng còn thấy nó chỉ tay về phía nàng rồi cười phá lên với lũ bạn. Ừ, chồng nàng là thằng ngu mới đốt tiền cho lũ khốn nạn này chứ.
- Về dạy chồng mày đi trước khi mày đến đây để dạy tao!
Nàng về dạy chồng! Cái nàng nhận được là sự im lặng, rồi khi không thể im lặng mãi, thằng chồng của nàng tuyên bố xanh rờn:
- Cô cứ việc li dị. Tôi sẽ ký đơn với thỏa thuận tôi nuôi đứa con trai và nhận một mảnh đất. Cô ở nhà này và nuôi con gái. Nếu không chấp nhận phương án của tôi thì cứ thế này mà sống, coi như góp gạo nuôi con!
Khốn nạn! Mình nàng trày trật tích cóp bao năm mua được mảnh đất định để dư dả thì xây lấy cái nhà tử tế mà ở. Nó đi làm được đồng nào nướng hết vào bia rượu, bao gái, giờ đòi lấy nốt công bao năm của nàng??? Thế nào là góp gạo nuôi con? Nó mở mồm ra mà nước mắt nàng chảy hai hàng. Khóc nghẹn, không nói được câu nào, nàng vùi đầu vào gối chỉ mong tai ương sét giáng xuống đầu một lần cho đỡ cay cực. Suốt cả đêm nhìn cánh quạt trần quay lảo đảo trên đầu, ôm hai đứa con hai tay, nàng chỉ mong ngày mai mau đến, để tất cả ngày hôm nay không còn nữa. Nàng chỉ muốn được sống, được hít thở như một người bình thường.
Sáng hôm sau, đến cửa hàng, nàng thấy hắn đứng xù xù trước cửa tự bao giờ. Tay hắn miết điếu thuốc rồi rít lặng lẽ một mình. Nàng chào hắn và bước vào trong nhà. Hắn vào theo. Cái dáng to cao của hắn che khuất cả khung cửa, rồi như lần trước, hắn kéo ghế ngồi như người quen tự lâu lắm. Đợi nàng làm xong các thủ tục mở cửa hàng, hắn mới nói nhỏ nhẹ:
- Việc anh đề nghị lần trước về chuyển nhượng cửa hàng, em nghĩ đến đâu rồi?
Trái lại với vẻ mặt lạnh lẽo của hắn, giọng hắn ấm và truyền cảm. Cách hắn nói cũng đơn giản, rõ ràng và không màu mè. Nàng cũng khẽ khàng bảo:
- Em chưa quyết định được anh ạ. Có nhiều chuyện không thể giải quyết trong một ngày. Thư thư rồi em tính…
Hắn đứng dậy cũng nhanh như ngồi xuống sau khi để lại cho nàng số điện thoại và khuất bóng. Hôm nay nàng mới nhìn kỹ hắn, và mới trực tiếp nói chuyện với hắn. Có điều gì đó mách bảo nên tránh xa con người này, cái nét gợi tình lồ lộ trên đôi môi hắn, cách hắn nhếch mép mỉm cười, cách hắn đưa ánh mặt dọc thân nàng làm nàng nổi da gà. Như cách con diều hâu lượn cao trên bầu trời mà nó quen biết phóng tầm mắt xuống chú gà bé bỏng trơ trọi giữa cánh đồng không!
Phải tránh xa hắn thôi! Nàng nhủ thầm, nhưng không biết tại sao cái kẻ đứng chắn trước cửa hàng nàng buổi sáng hôm ấy cứ ám ảnh nàng suốt cả ngày. Nàng không nhớ đến thằng chồng đốn mạt đòi góp gạo nuôi con, nàng cứ lẩn thẩn nghĩ về tấm thân to lớn, bờ vai và cái miệng háo sắc của hắn – kẻ mà nàng thậm chí chưa hề biết tên!
Chap 3
Buổi chiều, cơn mưa giông hối hả làm chậm lại những bước đi , gió giật mạnh trên vòm lá tán bàng xum xuê trước cửa. Từng dòng người vội vã trở về trong những giọt mưa xiên rát mặt. Nàng tần ngần, cửa đã khóa mà nàng không muốn quay về bên hơi ấm ngôi nhà. Ngày tháng ấy đã qua mau, như một giấc mơ. Đã nhiều tháng trôi qua ngôi nhà của nàng không còn tiếng cười vui giòn giã của nàng mỗi khi chơi đùa với lũ trẻ. Đuôi mắt của nàng đã hằn những vết rạn chân chim đầu tiên. “Đàn bà xây tổ ấm” – thế này đây sao??? Nàng lại thấy cay cay nơi cuối mắt!
Tiếng chuông điện thoại reo khe khẽ trong túi, nàng mặc kệ, ai gọi giờ này cũng mặc. Nàng chán ngán và buồn tủi! Nhưng hết hồi nọ đến hồi kia, cực chẳng đã, nàng tháo túi xách, số điện thoại lạ hoắc:
- Alo, anh đây. Em đứng đó làm gì, sang bên hè bên này uống café với anh
Nàng ngơ ngác nhìn sang đường, xuyên qua dòng người trong cơn mưa tầm tã, nàng thấy hắn. Bảnh bao với quần trắng áo phông sẫm màu, hắn ngồi bắt chéo chân dưới hàng hiên một quán café trước cửa hàng nàng. Quái quỉ, gã này như ma! Không biết hắn tình cờ có mặt hay hắn theo dõi nàng? Chẳng muốn về, nàng kéo chiếc mũ che kín mái tóc bồng bềnh rồi chạy sang đường.
Hắn lịch sự kéo ghế:
- Uống gì em?
Nàng ngây ngô hỏi:
- Anh đến từ bao giờ thế? Mà anh theo dõi em à?
- Không! Thực ra anh có chút việc đi ngang đây đúng lúc mưa nên anh ngồi tránh mưa. Thấy em khóa cửa lâu mà chưa về, anh đoán em không có áo mưa nên gọi em qua ngồi ngớt mưa rồi hãy về
Hắn gọi nước cho nàng rồi lặng lẽ ngồi nhìn mưa rơi. Và không rõ vì sao, tự nhiên nàng kể về mình. Câu chuyện không đầu không cuối. Hắn có vẻ là người am hiểu phụ nữ nên ngồi nghe chăm chú, thỉnh thoảng thêm vào một câu xã giao cho câu chuyện đỡ đứt quãng. Nàng không còn nhớ mình nói những gì, nhưng có lẽ câu chuyện nàng cay đắng lắm nên khuôn mặt hắn cau lại, cái cách hắn phản ứng với những tình tiết khó chịu là kiểu bĩu môi đầy miệt thị mỗi khi nàng nhắc đến chồng. Nửa giờ qua đi, cơn mưa đã dứt nhưng nàng không muốn về, hắn cũng vậy mặc dầu hắn xem đồng hồ ít nhất hơn một lần. Hắn nấn ná mãi, cho đến khi nàng chợt hỏi bâng quơ:
- Tại sao em yêu chồng em nhiều thế mà anh ta vẫn phụ bạc em?
Bất ngờ, hắn nổi đóa lên. Nàng hoàn toàn giật bắn mình khi hắn nói khá to, và cái cách hắn thể hiện dữ dội trên khuôn mặt vốn dĩ ít biểu cảm của hắn:
- Em yêu chồng em ư? Em nhầm rồi. hãy nhìn lại em xem. Anh không biết em bao tuổi, nhưng chắc không thể quá 30. Vậy mà nhìn lại khuôn mặt em đi, mái tóc em, đôi môi e, cách em ăn mặc, rồi cách em than thở sướt mướt…Bọn đàn bà các em ngu muội. Lôi thôi, lếch thếch, tự chăm sóc mình còn không biết thì nói gì đến chuyện yêu ai? Từ nãy nghe em nói chuyện, anh đã biết nguyên nhân từ đâu. Đó chính là từ sự ngu dốt, ảo tưởng và thiếu hiểu biết của bọn em. Họa tự thân mà thôi!!
Nàng ngỡ ngàng nhìn hắn như kẻ ngoài hành tinh và ân hận khi đã kể luyên thuyên cho hắn nghe. Nhìn mà xem, con người gã có gì đáng tin mà tâm sự. Nàng tự giận mình vì đã trót mang chuyện mình ra nói cho một kẻ xa lạ. Bực bội, phẫn uất và nghẹn ngào, nàng với tay lấy túi xách định đứng dậy thì gã bỗng cười. Khuôn mặt hắn giãn ra và ngạc nhiên thay, cái kẻ có bộ dạng khó ưa ấy bỗng dịu hẳn đi sau nụ cười. Hắn có nụ cười thật hiền, cuốn hút và vô cùng thân thiện. Nàng bối rối ngồi xuống, nhưng vẫn chưa hết cơn ấm ức.
Hắn nhẹ nhàng nói:
- Đừng giận anh. Thực ra, anh thương phụ nữ bọn em lắm. Anh nói không sai về việc em không yêu chồng em đâu. Có thể em không đồng ý vì em quá cực nhọc chăm lo cho chồng con, gia đình mà vẫn bị phản bội. Nhưng điều đó đúng đấy em ạ! Vì đó là điều kiện đủ, nhưng lại thiếu điều kiện cần. Một gia đình hạnh phúc cần nhất là mỗi cá nhân phải tự biết yêu lấy chính bản thân họ trước khi họ muốn yêu ai. Em chưa làm được.
Thằng cha này có triết lý lạ lùng. Nàng thầm nghĩ. Nàng còn chưa biết hắn có nhiều kiểu suy nghĩ lạ lùng và khác người. Trong lần gặp tình cờ và bất ngờ ấy, hắn giảng giải cho nàng biết nhiều điều về đàn ông mà từ trước đến nay nàng vẫn lầm lẫn. Như một cách khai sáng, hắn lần mò vào trong ngóc ngách trí não nàng, chỉ cho nàng biết từng lối rẽ, và khốn khổ thay, hoàn toàn đúng. Nàng không biết cơn mưa đã tạnh từ lâu, đèn phố sáng ánh đèn và hai đứa con nàng vẫn chưa được ăn cơm. Khi hắn giục nàng đứng dậy, đồng hồ đã chỉ sang con số 7h30!
Nàng hốt hoảng rời quán café, nhưng trên đường về tấp nập người xe, nàng chỉ nhớ nụ cười và cách hắn giảng giải vấn đề một cách khúc chiết.
Trời ơi, con đang gặp chuyện gì thế này? – Run run tựa người vào cửa nhà, nàng tự hỏi?
Chap 4
Câu chuyện và những triết lý của hắn theo nàng vào giấc ngủ. Nàng đã lý giải được phần nào cái cách chồng nàng cặp bồ. Hắn bảo nàng đàn ông 100 thằng giống nhau đủ 100, cả già lẫn trẻ, cả giàu lẫn nghèo, cả lũ có vợ và chưa có vợ. Một lũ cứ thấy hơi gái là như chó đực ngửi hơi nước đái của chó cái, đánh dấu lãnh thổ cũng giống nhau, hoang dại cũng giống nhau và hắn gọi cái đó là bản năng đực cái. Và chồng nàng cũng thế thôi, nó không ngủ với gái hôm nay thì mai nó ngủ, không phản bội bây giờ thì cũng phản bội từ ngày cưới. Hắn còn thề đứng thề ngồi rằng lũ đàn ông ai bảo chỉ ngủ với mình vợ, gọi đến để hắn vả vào mồm cho rụng hết răng. Quỉ tha ma bắt cha này, nàng phì cười! Lâu lắm nụ cười mới trở về với nàng, dù chỉ thoáng qua trong chập chờn giấc ngủ.
Ngày trôi qua… Nàng và hắn nhắn tin cho nhau, thỉnh thoảng gọi điện, hắn tạo cho nàng cái địa chỉ yahoo và dạy nàng cách chát. Lần đầu tiên nàng biết cái phòng chát. Quê đến thế là cùng, nhưng nàng hài lòng lắm. Hắn giúp nàng khuây khỏa thời gian, hắn chọc nàng cười bằng những tin nhắn kỳ cục không giống ai, trêu đến tận cùng một cách dí dỏm. Hắn bảo nàng:
- Mang cho e được nụ cười trong lúc này là anh thích nhất!
Chẳng biết có đúng không nhưng từ ngày nói chuyện với hắn, nàng đã cười nhiều hơn. Nhân viên trong quán nàng không bị nàng mắng mỏ nhiều, không hầm hầm mặt như ngày trước nữa. Đến cái nắng nóng như hắt lửa vào mặt cũng trở nên hiền hòa hơn. Đôi khi nàng còn nhẩm nhẩm hát một mình như con ngố. Nàng bắt đầu nghiện tin nhắn của hắn, nghiện chat cùng hắn.. Nàng đâu biết, thính đã rắc từ những phút giây ban đầu, và nàng như con cá nhỏ khờ khạo…
Bẵng đi gần hai tuần không gặp lại hắn, nàng thấy hơi ngạc nhiên, hay là hắn quên mất có vụ làm ăn về cái quán nhỉ??? Khi chat, nàng bóng gió đến điều đó, vì nàng ngại ngần không muốn hắn biết nàng muốn gặp lại hắn biết bao! Như linh cảm, như kinh nghiệm, như thể hắn là kẻ biết rõ cuộc chơi, một ngày hắn nhắn tin cho nàng:
- Anh đang ngồi quán café, em ra đây với anh!
Hắn nghĩ mình là ai cơ chứ? Biết nàng có bận hay không mà hắn nói như ra lệnh vậy? Nàng bực lắm, dứt khoát không thèm trả lời. Còn lâu mới có chuyện anh gọi tôi ra ngay nhé? Thằng chồng tôi ngày xưa tán tôi còn bị leo cây bét nhè. Vớ vẩn thật!
Hắn như thấu tâm can nàng. Chỉ khoảng 5 phút sau tin nhắn đầu, hắn nhắn tiếp tin thứ hai:
- Cô bé ơi, quán vắng khách mà. Em có ngồi đó cũng buồn, ra đây anh chỉ cho em mấy chiêu hay lắm. Đừng tự ái thế chứ!!!
Nàng mặc áo chống nắng, bịt kín khẩu trang sau khi phớt lên đôi môi một chút son hồng. Nàng đi, nàng không hiểu sao lại vậy nhưng nàng biết mình cần phải nhìn lại khuôn mặt hắn lần nữa.
Quán vắng tanh, chỉ hắn ngồi với điếu thuốc trên tay. Ly café vơi nửa, khuôn mặt phong trần vô cảm, không hẳn chờ mong mà cũng không hẳn lạnh lẽo. Hắn như biết nàng buộc phải đến nên hắn chọn chiếc bàn hướng ra cửa kính, mặt bàn tì sát kính và hai chiếc ghế kê sát nhau. Nàng hơi ái ngại với chỗ ngồi khá nhạy cảm này, nhưng hắn có lẽ tính toán trước, nên khi nàng vừa đến hắn đã kéo ghế, xếp túi cho nàng và để nàng ngồi thoải mái rồi hắn mới ngồi. Bàn tay hắn vô tình chạm vào vai nàng khi đỡ nàng ngồi xuống, và ngay tức thì, một luồn điện nhẹ chạy suốt đến tận hông nàng.
Lần này hắn là người nói, từ đầu đến cuối, về nàng, về những phức tạp đang theo cuộc sống của nàng. Nàng bàng hoàng đến ngạc nhiên khi nghe hắn phân tích, chỉ dạy, làm mẫu bằng những ví dụ cụ thể tới chi tiết, cách hắn dùng ngôn từ, cách hắn vẽ tay trên không trung trong lúc say sưa, cách hắn cảm nhận nỗi đau… Nàng không biết vì sao hắn có thể hiểu đến tận tâm can những suy nghĩ của nàng… Nàng cảm nhận sự cay đắng đồng cảm trong giọng nói của hắn… Và hơn tất cả, là những điều hắn hướng dẫn nàng:
- Em phải làm, làm và làm đúng như anh bảo. Rồi chồng em sẽ bỏ con bé kia quay về với em. Em sẽ lại hạnh phúc, viên mãn.
Thời gian trôi nhanh đến kỳ lạ. Nàng nghe hắn nói mà không thấy chiều đã dần buông hoàng hôn. Màu đỏ rực của nắng cuối ngày vương vấn bước chân nàng khi ra về. Những động chạm không biết vô tình hay hữu ý của hắn làm nàng xao lòng. Nhẹ như tơ và ấm nóng như bờ môi người tình. Ngay cả hơi thở của hắn vương trên gáy nàng khi đi ra cửa cũng khiến nàng rùng mình. Nàng không biết, hắn đã mê hoặc nàng bằng điều gì: Sự cảm thông, sự dày dạn kinh nghiệm, hay đơn thuần chỉ vốn dĩ con người hắn thế???
Chap 5:
Nàng nằm thư giãn thoải mái khi nhân viên massage đang dùng mỹ phẩm chà xát trên khuôn mặt nàng. Thật nhẹ nhõm khi bàn tay mơn man trên từng tế bào da mặt trong khi nàng thả lỏng cho ý nghĩ được tự do. Đã lâu lắm rồi nàng mới đi chăm sóc da mặt, có lẽ cũng đến gần chục năm… Nghĩ mà sợ thật! Những lo toan cuộc sống kéo nàng đi hết tuổi thanh xuân, tới tận khi hắn nhồi vào đầu nàng những ý tưởng không mới nhưng hoàn toàn chuẩn xác trong hoàn cảnh nàng. Ừ thì thử xem sao! Nàng đã soi gương và suýt không nhận ra mình. Đâu còn một phụ nữ đằm thắm, mặn mà với nụ cười đẹp mê hồn và ánh mắt mộng mơ??? Chỉ còn đó những trễ nải, đượm buồn và bắt đầu những nếp nhăn. Nàng đi sửa tóc để mái tóc vốn bồng bềnh của nàng giờ thêm kiêu sa với màu nâu biếc. Chỉ một vài tiếng nữa thôi, sau khi rời khỏi Spa này, khuôn mặt nàng lại lung linh huyền ảo. Nàng biết và hiểu điều đó lắm.. Cuộc đời ơi hãy đợi, chút nữa thôi mọi ánh mắt lại ngoái nhìn theo dáng đi uyển chuyển trong bộ đầm bó đen huyền bí, vòng ngực tôn cao với tấm bra mới sắm, vòng hông kỳ diệu với những nét cong của người phụ nữ đang tuổi rực rỡ nhất. Nàng không thật đẹp, nhưng nàng biết vẻ mặn mà duyên dáng mà trời ban tặng cho nàng….
Bài một hắn dạy: Hãy biết tự làm đẹp chính bản thân mình, nàng đã học và thực hành!
Thằng chồng nhìn nàng trở về lộng lẫy với con mắt ngờ vực và thoáng ngạc nhiên. Sau bữa cơm, nó bắt đầu bài ca muôn thủa bằng cách khơi đậy một cuộc đấu khẩu mới. Lần này mũi dùi chĩa vào những gì mới mẻ hiện ra trước mắt nó:
- Dạo này cô giỏi giang nhỉ? Kiếm nhiều tiền bắt đầu đú đởn với mấy con trẻ ranh được rồi đấy!!!
Nàng im lặng không nói. Hắn bảo:
- Hãy bình tĩnh trước mọi lời công kích và không sa đà vào những cuộc cãi vã. Nếu tranh cãi em sẽ tạo cơ hội thuận lợi hơn cho chồng em để chửi bới, lăng mạ, sỉ nhục và vũ phu. Yên lặng là vàng!
Không thấy vợ nói gì, thằng chồng làu bàu sủa ra mấy câu mất dạy rồi bỏ đi. Mọi lần, nàng sẽ tóm hắn lại để rủa xả về việc cứ cãi nhau là đi qua đêm với gái, nhưng lần này nàng cố nuốt nghẹn dù nước mắt đã vòng quanh. Hãy đi đi, rồi anh sẽ nhận được một bài học!
Bài hai hắn dạy: Sự kiên nhẫn trong đối thoại bao giờ cũng mang lại lợi ích lâu dài!
Nàng sống và làm theo cách hắn chỉ, từng chút một, từng chút một cách hắn tư duy chuyển sang cách nàng hành động. nàng trở nên mềm mại hơn, nàng không còn khóc về đêm nữa, nàng cơm nước chợ búa con cái đầy đủ, nàng là người vợ hiền thục không tranh cãi với chồng, không hờn giận mỗi khi chồng say sưa về nhà quát tháo, không hờn ghen về con bồ nhỏ bé, nàng coi con bé ấy đã chết. Cách nàng sống bây giờ chỉ cho nàng, cho con và cho gia đình. Nàng gạt ra khỏi đầu cái cảnh chồng xoạc chân nàng ra mỗi đêm thỏa mãn như con thú rồi vật ra ngủ. Trong giấc mơ, nàng chỉ hay nghĩ về hắn, với khuôn mặt lạnh lùng ẩn giấu bên trong một tâm hồn đồng cảm!
Nhưng đời vốn không là mơ! Con bồ nhỏ bé của thằng chồng thấy tình hình không sáng sủa như nó nghĩ nên tìm cách xúi giục quyết liệt. Nó kéo chồng nàng ra khỏi nhà với tần suất nhiều hơn và trong cơn lú lẫn, thằng chồng nàng lại trút xuống đầu nàng. Hôm hắn lao về giọng nhừa nhựa của rượu chè, hắn gào lên trong hoang dại:
- Con đĩ kia! Giờ tao đã biết mày tại sao dạo này thay đổi rồi nhé? Mày tưởng mày ngon lắm hả? Mày thích ăn chả ăn nem hả? Một ngày tao còn ở nhà này, mày còn là vợ tao một ngày, biết chưa?
Và nó lao vào tóm tóc nàng giáng cái tát đầu tiên! Cuộc gây sự vô cớ nhưng đầy chủ đích. Nàng để hắn tát một cái, hai cái.. không chống cự, không kêu la.
Khi hắn giằng mạnh, nàng lăn ra ngã như bị đòn đau lắm. Lúc đó nàng mới lên tiếng:
- Đủ rồi đấy! Đây là lần cuối cùng anh được phép đánh tôi. Nếu anh không dừng tay, tôi sẽ đưa anh ra chính quyền về tội hành hung phụ nữ. Đơn tôi đã viết sẵn đây, chỉ điền ngày tháng, với những gì đã xảy ra từ trước tới nay, tôi hứa anh sẽ bước khỏi căn nhà này với con bồ anh không cả va ly luôn
Nó há mồm nhìn nàng như sinh vật lạ, giật tờ giấy khỏi tay nàng đọc lướt qua rồi gào lên:
- Mày giỏi. Vậy tao cho mày thử luôn xem mày có dám làm không?
Nàng bình tĩnh gạt hắn ra, bước vào phòng tắm, nàng mang ra một can trắng loại 1,5 lít:
- Anh nhìn kỹ xem nó là gì bên trong?
Đổ ra sàn tắm, một làn hơi trắng bốc lên với mùi xộc thẳng vào cuống họng chát chúa, những kẽ xi măng bốc khói và sủi ùng ục. Nàng nhẹ nhàng gằn tiếng:
- Đánh tôi đi, và nếu anh không ngủ 24/24h trong căn nhà này anh sẽ thoát. Nhưng nếu anh nằm xuống, tôi sẽ hủy hoại đời anh!
Nàng biết gã chồng nàng. Loại già cây non củ, chỉ thế là gã chết khiếp! Bài của hắn đấy. Mất công kỳ cạch soạn cho nàng đơn kiện gửi ra phường đưa cho nàng, lên phố mua cho nàng can axit, và hướng dẫn nàng chi tiết cách đối phó nếu chồng nàng còn giở thói côn đồ. Giờ nàng hả hê nhìn khuôn mặt thất thần của chồng, nàng đã thắng!
Chồng nàng bỏ đi, nhưng sau lần đó, nó không dám gây sự. Nó lặng lẽ đổ can axit đi, nhòm ngó trong nhà cất những vật nhọn khỏi tầm tay vợ. Nó chỉ thắc mắc một điều: Tại sao vợ nó có thể thay đổi nhanh đến thế, từ hình thức đến tính cách???
Bài thứ 3 hắn dạy nàng: Xử lý tình huống là điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Phải thích nghi nếu không muốn bị tụt lùi. Hãy đối thoại khi có cơ hội. Khi hết cơ hội, hãy dùng súng đấu súng, vũ lực trả bằng vũ lực mạnh hơn. Chân lý luôn thuộc vào kẻ mạnh. Và nàng là một học sinh suất sắc!!!
Nàng nhớ hắn da diết….
Chap 6
Hắn vẫn vậy. Như một bóng ma. Hắn chỉ chát và nhắn tin cho nàng hướng dẫn những gì tốt nhất cho cuộc sống của nàng. Hắn không mời nàng café nữa, không nói chút gì về dự án hợp tác lớn lao của hắn, càng không muốn nhìn nàng thay đổi hình thức bên ngoài ra sao. Nàng giờ hay bần thần nhìn ra đường ngóng theo cái bóng nào giống hắn và khẽ thở dài… Gần thế mà xa thế!!!
Nỗi nhớ như thuốc độc, ngám vào máu nàng. Không lúc nào trong cả ngày bận rộn nàng không thôi nghĩ về hắn. Làm sao và làm sao, thế nào và thế nào…Cho đến một ngày, con nhân viên của nàng tâm sự về người yêu nó và những cuộc mây mưa thú vị trong nhà nghỉ rồi nói một câu thật quen: Đói thì Ăn, nàng bỗng chợt bàng hoàng nhận ra: Câu đó chính là câu hắn thường nói về cái chủ nghĩa Love Myself nào đó mà hắn tôn sùng, ẩn dụ cái việc đói ăn, khát uống, chớ nhịn thèm!!!
Nàng lấy một phòng trong nhà nghỉ sạch sẽ cũng vào một buổi trưa. Tắm rửa xong, bần thần đứng trước gương, nàng tự xấu hổ, tự nguyền rủa sự chính chuyên của mình, tự cay đắng thấy mình tệ hại khác gì thằng chồng. Nhưng cũng rạo rực khi những sợi nước mát lạnh xối vào da thịt như kim châm… Bao lâu rồi nàng chưa đạt khoái cảm nhỉ? Nàng không nhớ, nhưng cũng có lẽ hàng thế kỷ có dư. Nàng không còn nhớ cái cách nàng lên đỉnh lần cuối như thế nào. Cơm áo gạo tiền và những đau đớn thường nhật đã tước đoạt của nàng đi niềm vui đơn giản bé nhỏ mà người phụ nữ nào cũng xứng đáng được hưởng.
Bên ngoài cửa sổ trời trong vắt, không một gợn mây.. Cánh phượng cuối cùng đỏ rực còn sót trên cành đang rơi rụng dần khi chính hạ. Khép cửa, thu hết can đảm, nàng nhắn một tin khi bàn tay run lên, những phím bâm nhòe nhoẹt nhảy múa trong ý nghĩ của nàng: Liệu hắn có đến không? Hắn có khinh rẻ nàng không? Và trong sâu thẳm tận đáy trái tim nằng tự hỏi: Liệu hắn có tuyệt như cách mà hắn đồng cảm với nàng không???
Tiếng gõ cửa chỉ vang lên đúng 2 lần và hắn đẩy cửa bước vào. Như nhà hắn. Đơn giản như thể hắn chờ giây phút đó. Hắn nhẹ nhàng chào nàng khi nàng co rúm trong chiếc chăn mỏng. Ngồi xuống mép giường, hắn bảo:
- Đợi anh chút, anh vào tắm rửa rồi ra với em!
Tiếng xối nước trong buồng tắm làm nàng nhụt chí khí. Nàng không còn ham muốn nữa. Nàng thấy mình tội lỗi. Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?
Hắn tắm nhanh, quấn chiếc khăn quanh bụng hắn bình thản leo lên giường chui vào chăn, tháo tấm khăn trần như nhộng và hắn mỉm cười:
- Em là cô bé can đảm đấy. Nhưng không cần phải run như thế. Nếu em không muốn sex, mình sẽ nằm ôm nhau và nói chuyện.
Hắn kể cho nàng nghe về đời hắn. Không nhiều chi tiết nhưng láng máng nàng còn nhớ được thì hắn làm kinh doanh tự do, gia đình yên ấm với vợ và những đứa con ngoan. Giọng hắn đều đều, không cảm xúc. Thi thoảng đến những chỗ buồn cười, hắn khẽ quay đầu sang nàng làm khuôn mặt hề với cái nháy mắt nghịch ngợm. Bàn tay hắn khoanh trên tấm ngực trần, hai thân thể trần trụi trong chăn mà không chạm vào nhau. Có lẽ cũng phải hơn 1h lan man, hắn đột ngột quay sang nàng hỏi:
- Em muốn anh hôn em không?
Nàng xấu hổ rúc mặt sau vai hắn, hắn quay người vuốt nhẹ tóc nàng và khẽ hôn lên mái tóc màu nâu biếc, hắn hít cái hương nồng nàn trong mái tóc và nụ hôn trượt nhẹ xuống vành tai khiến nàng rùng mình thở khẽ. Bàn tay nàng vô thức chạm trên ngực hắn, làn da nhẵn nhụi mát mẻ bởi làn nước lạnh cũng khẽ chuyển động theo những ngón tay nàng. Nụ hôn hắn mơn man trên vành tai, lướt qua mi mắt khép hờ, vòng quanh trên vầng trán cao. Nàng thấy da thịt mình rung lên từng nhịp nhẽ, tận sâu trong cơ thể nàng dòng nước ấm bắt đầu rỉ ra.
Trước khi hôn nàng, bàn tay với những ngón dài gầy guộc của hắn luồn sâu vào mái tóc nàng từ sau gáy để nâng khuôn mặt nàng lên, dù nhắm mắt nàng vẫn có thể hình dung hắn đang ngắm khuôn mặt đầy đam mê của nàng kỹ đến từng đường nét. Rồi hắn chạm khẽ môi hắn lên môi nàng, bằng một động tác nhẹ, hắn tách môi nàng ra bằng bờ môi ấm nóng đam mê, những sợi râu cạo nhẵn nhưng vẫn còn chân của gã lướt sâu trong môi trên nàng trong khi môi dưới nàng được hắn vuốt ve. Khi nụ hôn đã trở nên ngọt lịm quấn quít là lúc lưỡi nàng và lưỡi hắn mơn trớn nhau trong vũ điệu cuồng nhiệt. Sao một nụ hôn lại có thể làm nàng căng cứng người trong khoái cảm dâng trào đến thế? Hắn và nàng hôn nhau cuồng loạn, không rời. Những tiếng rên bật ra thẳm sâu trong cuống họng, nàng áp cả thân hình căng tràn nhựa sống vào thân thể rắn chắc của hắn, tay nàng bíu chặt cổ hắn từ phía sau và hôn mãi, hôn mãi. Đôi môi hắn phủ khắp môi nàng đầu tiên còn dịu ngọt, rồi mạnh mẽ và nghiến ngấu, tham lam như nuốt trọn tất cả miệng, lưỡi nàng vào trong. Cái cảm giác đau và hơi rát trong vòm miệng làm nàng rạo rực. Từ trong tâm thức, chân nàng khẽ giang ra và miệng nàng rên rỉ:
- Yêu em đi mình ơi…..
Hắn luồn tay sau lưng làm làm điểm tựa, đôi môi hắn khao khát phủ quanh cổ nàng, điểm nhạy cảm sau tai, rạo rực quanh xương ức nàng trước khi mê mệt với nhũ hoa cương cứng của nàng. Một vòng lưỡi lượn quanh đầu nhũ hoa khiến nàng ưỡn cong người, rồi cái miệng tham lam của hắn vần vò đôi nhũ hoa đến khi nàng không chịu nổi. Nàng rên lên:
- Yêu em đi nào….
Hắn trượt người xuống bụng nàng, quanh rốn, và khi hắn vùi mặt vào em bé của nàng thì nàng rơi vào cơn thống khoái đầu tiên. Cảm giác trào dâng ướt đẫm quanh háng nàng. Hắn vẫn lướt những đường lưỡi điệu nghệ quanh đùi non, thỉnh thoảng quét dọc một đường từ khe suối nhỏ lên âm vật và lút tận bên trong miệng lỗ. Nàng bùng lên cơn rên mãnh liệt. Hai chân nàng giang rộng mở cửa động thần tiên cho cái lưỡi ẩm ướt thô nhám vùi dập. nàng không thúc dục hắn nữa mà chết lặng với những gì đang diễn ra. Hắn đào xới quanh em bé của nàng một cách cần mẫn và đam mê bạo liệt. Khi đôi môi hắn ngậm âm vật nàng nút nhẹ đều đều, nàng thấy trời đất nổ bung. Mắt nàng hoa lên, chỉ còn lòng trắng, các thớ thịt trên vai nàng run từng cơn, hai bàn tay nàng bấu chặt tấm ga giường như muốn vò nát, các ngón chân co quắp, bàn chân quặp quanh cổ hắn vít xuống. Hắn nâng cặp mông tròn trĩnh cong mẩy của nàng bằng hai tay và liếm những giọt nước đục trắng khoái cảm của nàng một cách mê mệt. Đôi mắt nhắm nghiền, nàng hét lên trong cơn lên đỉnh đầu tiên:
- A, a, a… Em sướng…..
Cơn co giật mang nàng về thế giới khác, nơi không có những trái ngang cuộc đời, không có những tất bật mưu sinh, không có chồng nàng, không có những đứa con.. Chỉ có một cánh đồng hoa cải bát ngát vàng, những cơn gió nhẹ mơn man trên da thịt, bóng mát của một cây tùng cổ thụ và có Hắn…, tình yêu của nàng!
- Mình ơi, em yêu mình…, yêu mình,…yêu mình….
Nàng nghẹn ngào trong cơn cực khoái, nước mắt lã chã rơi trên gò má nàng. Nàng hạnh phúc vì đã nằm đây, trong vòng tay hắn, được hắn yêu thương và bắt nàng bùng nổ. Nàng chỉ biết thế…
Nàng đâu biết, hắn bao giờ cũng mang lại cho những người đàn bà trong cuộc đời hắn lần đầu tiên mỹ mãn bùng cháy những khát khao như vậy. Sau này, dẫu hiểu đến tận đáy con người hắn, nàng vân mãn nguyện khi nhớ về lần đầu tiên nồng nàn ngất ngây ấy!!!

0 nhận xét:
Đăng nhận xét